Phán quyết của Tòa Trọng Tài ngày 12/7/2016 tạo ra một cục diện pháp lý mới có lợi cho các nước đề cao vai trò của Công ước Luật biển (UNCLOS) ở Biển Đông. Sự hội tụ của nhiều nhân tố bên trong và bên ngoài đã buộc Trung Quốc phải chấp nhận những điều chỉnh có tính chiến thuật để hạn chế tác động của Phán quyết, tránh sự chú ý của công luận quốc tế, đồng thời ngăn chặn các tập hợp lực lượng bất lợi cho Trung Quốc. Tuy nhiên, Trung Quốc vẫn tiếp tục mở rộng các điểm chiếm đóng, hiện đại hóa hải quân, củng cố chỗ đứng chân ở Hoàng Sa và Trường Sa, và cố tình duy trì mập mờ trong yêu sách để tạo ra cơ sở cho các hoạt động mở rộng trong tương lai.
Từ sau Chiến tranh Lạnh, các nước đối tác như Mỹ, Nhật Bản, Trung Quốc, Hàn Quốc, Ấn Độ tăng cường ảnh hưởng về chính trị và tìm kiếm lợi ích kinh tế. Bài báo này đánh giá về ý đồ của các nước đối tác này, cũng như nhìn lại việc triển khai can dự của từng nước tại tiểu vùng Mê Công, tập trung vào các cơ chế hợp tác đa phương Mê Công do các nước đối tác này thành lập. Trên cơ sở đánh giá các cơ hội và thách thức đối với Việt Nam từ bối cảnh trên, bài báo này sẽ đưa ra một số yếu tố cần được cân nhắc trong quá trình hoạch định chính sách của Việt Nam đối với các cơ chế hợp tác tại tiểu vùng Mê Công này.
Giới thiệu khung lý thuyết trò chơi tam giác chiến lược do Lowell Dittmer xây dựng năm 1981 dựa trên mối quan hệ của ba siêu cường Mỹ - Liên Xô – Trung Quốc, và phân tích tác dụng cũng như hạn chế của khung lý thuyết này. Khung lý thuyết này đã cung cấp được một cách tiếp cận tương đối hệ thống đến mối quan hệ giữa ba quốc gia trong quan hệ quốc tế. Tuy nhiên, là một lý thuyết tập trung vào cấp hệ thống, khung lý thuyết này không giúp ích cho việc tìm hiểu sâu về quá trình hoạch định chiến sách của từng quốc gia.
Đánh giá thực trạng việc hợp tác giữa Việt Nam và Cam-pu-chia trong đảm bảo an ninh tuyến viên giới đất liền từ năm 2009 đến nay; đồng thời, đề xuất, kiến nghị một số giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả công tác này trong thời gian tới.
Bài viết được chia thành hai phần chính: Phần thứ nhất bàn về cục diện Đông Bắc Á trước khi có THAAD; Phần thứ hai bàn về cục diện của khu vực này sau khi có THAAD. Trong cả hai phần, bài viết sẽ phân tích cục diện Đông Bắc Á trên ba khía cạnh: thế lưỡng nan về an ninh trên bán đảo Triều Tiên, thế cân bằng chiến lược trong khu vực, cạnh tranh ảnh hưởng giữa Mỹ, Trung Quốc và Nga.
Cuối năm 2017 và đầu năm 2018, Chính quyền của Tổng thống Donal Trump đã công bố Chiến lược an ninh Quốc gia (NSS) và Chiến lược Quốc phòng (NDS). Nhiều học giả quốc tế cho rằng đây là nền tảng của chính sách đối ngoại của chính quyền Trump. Học viện Ngoại giao đã có một số trao đổi cới các học giả trong nước và quốc tế về các chiến lược mà chính quyền Mỹ vừa công bố. Bài viết chia sẻ một số nội dung này.
Từ khi Thủ tướng Shinzo Abe cầm quyền, Nhật Bản ngày càng tỏ ra chủ động trong quan hệ quốc tế. Đặc biệt từ năm 2016, Nhật Bản tích cực triển khai Chiến lược Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương tự do và rộng mở. Bằng cách theo dõi và phân tích chính sách và động thái của Nhật Bản thời gian gần đây, bài viết cố gắng làm rõ những nội dung cơ bản nhất của chiến lược này, bao gồm: cơ sở chiến lược, mục tiêu và nội dung của chiến lược, một số động thái triển khai của Nhật Bản và đánh giá.