Giới thiệu các tác phẩm sân khấu đương đại này, phân tích kỹ hai trường hợp là Múa Kiều và 4 vở kịch ngắn trong dự án “Nàng K”. Bài viết cũng cho thấy các đặc điểm cốt lõi của các tác phẩm sân khấu đương đại chuyển thể từ Truyện Kiều, từ đó thấy được ý nghĩa của công việc chuyển thể này.
Phân tích tính thiêng, tính phàm và tính chơi của văn chương. Tính thiêng, tính phàm và tính chơi đều là căn tính của văn chương. Xuất phát từ tính phàm, nhà văn đề xuất cuộc chơi ngôn từ để hướng người đọc đến thế giới thiêng. Trong mối quan hệ giữa chúng, tính chơi đóng vai trò quan trọng trong việc kiến tạo cầu nối ngôn ngữ qua lập mã và giải mã.
Giới thiệu văn tắt một đôi điều từ Mỹ học đến Thi học của Rabindranath Tagore nhà văn hóa lớn đầu thế kỷ XX, ngoài ra Tagore còn là nhà nghiên cứu lý luận phê bình văn hóa nghệ thuật tầm cỡ.
Tìm hiểu cấu trúc của sử thi Êđê dưới góc độ diễn ngôn như sự phức hợp của ngôn ngữ thể hiện, phức điệu của diễn xướng, khuôn mẫu và công thức truyền miệng, đặc trưng biểu đạt thế giới của diễn ngôn cũng như đặc điểm ngôn ngữ diễn ngôn sử thi Êđê.
Dựa trên quan điểm về chuyển thể văn hóa của Linda Hutcheon để bàn về hiện tượng Truyện Kiều được chuyển thể thành môt vở ballet. Chuyển thể văn hóa được coi là một trong những phần quan trọng nhất của công việc chuyển thể, gắn với văn cảnh.
Phân tích sự hình thành và củng cố của các diễn ngôn hợp thức, chỉ ra đặc điểm có tính quy ước và tính lịch sử của chúng. Từ đó, bài viết nhấn mạnh rằng sự hình thành và khẳng định quyền lực của diễn ngôn không chỉ phụ thuộc vào định chế tổ chức mà còn do cả sự tham dự của chính những người tham gia.
Sơ lược một số nội dung về thi học cổ Việt Nam. Thi học cổ Việt Nam là vọng âm của các trào lưu thi học trên thi đàn Trung Quốc. Thi học cổ Việt Nam chọn dùng ba dạng thể tài là tựa bạt, thư trát và bút kí và từ giữa thế kỉ XV đã bắt đầu bàn luận về vấn đề thể và dụng của thơ.
Trình bày trạng thái dùng hai văn tự của một giai đoạn văn chương. Nghiên cứu về “song ngữ” trong học thuật thế giới, từ đó nhìn lại hiện tượng song văn tự ở Việt Nam thế kỷ XV-XVII.